teenb95.4rumer.net

    nGot. lEm' Y' !!! dA^U tA^y aH`

    Share
    avatar
    mUp_pr0

    Tổng số bài gửi : 22
    Join date : 13/03/2009
    Age : 23
    Đến từ : diA. ChY? nHa` Em lO*k` : tHo^n cAnH` lA", xA~ cAnH` cA^y , tYk? tRe^n mA^y , hUyE^n dUoj' nUoC' :P

    nGot. lEm'' Y'' !!! dA^U tA^y aH`

    Bài gửi  mUp_pr0 on Wed May 13, 2009 7:11 pm

    Trống tan trường đã đánh từ lâu lắm. Sân trường vắng tanh, chỉ còn vài đứa dở hơi cởi áo khoác ra và chạy hồng hộc từ cột rổ này sang cột rổ khác với ước muốn duy nhất là ghi điểm. Và còn một con nhóc nữa, lụi cụi đi đi lại lai. Nhưng vấn đề là cái nơi mà nó đang lẩn quẩn là... WC của con trai.
    - Cậu làm gì ở đây?- Cánh cửa hé mở, một giọng nói ngạc nhiện
    - Ơ, hơ! Mình muốn tìm một thứ - Ly nghĩ nên trả lời thẳng tưng thế thì hơn. Nếu ko Quang, thằng bạn cùng lớp nhưng ko thân, sẽ nghĩ rằng nó là một con nhóc biến thái.
    - Thứ gì vậy? Trong nhà vệ sinh nam ư?
    - Con "hạt mít" của mình ấy mà, mọi khi mình vẫn treo nó ở cặp nhưng hôm nay tụi con trai đã giấu biến nó đi đâu mất. Thằng Huy nó bảo là có ở trong này.- Ly ra dấu chỉ vào nhà vệ sinh nam, mặt cực kì khổ sở.
    - Hiểu rồi. Nhưng trong đó không có một thứ gì đại loại là hạt mít hay hạt dưa cả.- Giọng Quang lạnh tẹ
    - Không có thật ư? Con chó nhồi bông tai xù rất ngộ ấy. Cậu thấy nó chứ?
    Hơi bực mình, Quang nhíu mày:
    - Không tin cậu có thể vào xem lại. Nhưng báo trước là trong đó có mấy thằng con trai của đội bóng rổ đấy.
    Cái gì? Vào tìm ư? Một con nhóc xộc vào nhà vệ sinh nam ấy à?
    - Xin lỗi! Chắc cậu đúng. - Ly quay gót bước về phía cổng trường, mặt cúi gằm. Những giọt nước mắt tròn vo thi nhau lăn xuống. Quang bất giác gọi với theo:
    - Cậu nhất định phải tìm nó à?
    - Nó rất quan trọng. Ly nói mà ko ngoái lại, vẫn tiếp tục bước đi. Mặc kệ Quang đứng đấy với dấu hỏi to đùng. Giá Quang biết đó là món quà cuối cùng của ông nội dành cho nó. Con chó bông tai xù, to bằng nắm tay trẻ con lúc nào cũng cười toe toét.

    ***
    Sáng sớm, Ly bước vào lớp, trên bàn là một cái hộp bé xíu. Tên người nhận là Ly. Ly bốc lớp giấy bọc bên ngoài thật khẽ, con chó tai xù với đôi mắt đen nhánh cười toe. Ly suýt nữa thì rú lên nếu ko nhìn thấy mảnh giấy nhỏ với dòng chữ vội vàng:"Đừng buồn nữa nhé!". Ko tên người gởi nhưng Ly biết đó là ai.
    - Cậu trốn tiết! - Giọng Ly nhỏ bé bất ngờ vang lên, tràn ngập sân trường vắng tanh. Quả bóng rổ trên tay Quang vẫn xé gió lao vút về phía cột bóng. Một cú ném 3 điểm qua rổ mà ko hề chạm lưới.
    - Thế còn cậu? Đừng nói với tớ là cậu được đặc cách nghĩ tiết nhé! - Quang tinh ranh trả lời , ko hề quay lại nhìn Ly. Quang vẫn tiếp tục nhặt bóng và ném bóng vào rộ
    - Cậu tìm thấy nó ở đâu vậy?- Ly hỏi và nhìn thẳng vào mắt Quang.
    Quang lúng túng, hệt như lần đầu tiên ném bóng vào rổ. Rõ ràng Quang đang ngỡ ngàng trước một Ly với đôi mắt khác hẳn ngày hôm qua.
    - Ờ! Tình cờ mình thấy nó lăn lóc ở gần cột bóng rổ.
    - Vậy à? Cảm ơn nhiều nhé!- Ly thì thầm.
    - Ko có gì! Quang khịt mũi, cố tỏ vẻ tỉnh bơ. Nhưng tận bên trong, có một thứ rất kì lạ đang xảy ra.

    ***
    Một chiếc máy bay gập bằng giấy trắng tinh lượn lờ rồi hạ xuống chuẩn xác ngay trên cái đầu bù xù tóc rối đang gục xuống mặt bàn. Quang mắt nhắm mắt mở giở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn một Ly đang vẫy tay như trẻ con, bắt Quang phải gật đầu cái rụp...
    Hai kẻ xa lạ đã trở thành bạn bè như thế!

    ***
    Sân trường lúc tiết ba. Vài con sẻ nâu chán nản vỗ cánh bay tít lên cao. Quang lôi Ly ra khoảng sân nhỏ bí mật, đằng sau khu lớp học ba tầng cũ kĩ rêu phong.
    - Nhắm mắt lại đi!- Giọng Quang bí ẩn khiến Ly phải thực hiện theo như một đưá trẻ, quên cả ti hí để nhìn trộm xem Quang đang làm gì.
    - Teng!Teng!Teng! Rồi! Mở mắt ra đi!
    Ly mở mắt ra, ngỡ ngàng. Trên bàn tay Quang là những quả dâu tây chín đỏ với nước da sáng bóng, hệt như những ngọn lửa nhỏ màu đỏ, bập bùng dưới ánh nắng mặt trời.
    - Ăn đi!- Quang cười tít trước gương mặt ngây ngô của nhỏ bạn, kéo Ly ngồi xuống đám lá vàng khô cong, kêu lách tách.
    - Ăn á? Như thế thì tiếc lắm!
    - Ăn đi mà! Quang đáp gọn lỏn, nhón ngay một quả bé nhất, bỏ tọt vào miệng. Vẻ mặt háo hức của Ly làm Quang cũng phải bật cười, và nhón một quả bỏ vào miệng.
    - Ôi! Chua lè!- Rõ ràng Ly bị đánh lừa hoàn toàn bởi màu đỏ chói của quả dậu
    - Thế á? Mình lại thấy ngọt kinh khủng.- Quang vẫn tiếp tục "ăn thịt" những quả dâu tây trên lòng bàn tay - Chỉ cần mình nghĩ là nó ngọt thì nó sẽ ngọt thôi. Cũng giống như những lúc buồn, cậu chỉ cần nhớ lại những câu chuyện vui là sẽ không buồn nữa.

    ***
    Trả bài học kì.
    - Cái gỉ Quách Minh Quang với điểm 10 Lý á?
    - Một cán bộ cao cấp thi thoảng đến lớp ngồi dự giờ và thường xuyên đi họp với bóng rổ mà cũng kiếm được con điểm kếch xù vậy à? Ngạc nhiên chưa!
    Ngân đứng phắt lên:
    - Không phải đâu! Cậu ấy học rất khá mà - Nhưng một mình Ngân làm sao có thể giải thích cho lũ bạn trong lớp khoái ganh điểm. Chúng nó đâu biết đằng sau niềm đam mê bóng rổ là những đêm Quang thức trắng học bài.
    Một cách rất quen thuộc, Quang nhẹ nhàng vào lớp từ cửa sau. Khi hiểu ra mọi chuyện, Quang giật phắt bài thi trên tay lũ bạn:
    - Trả lại cho tôi! Các bạn đừng có lắm chuyện!
    Rõ ràng câu nói ấy đã có tác động mạnh:
    - Này, nói thẳng ra đi! Ông chép bài cuả ai hả?- Lâm nhìn Quang mỉa mai.
    Mặt Quang đỏ bừng. Quang túm lấy cổ áo nó, vung bàn tay nắm chặt, nhưng Ly hét vang lên trong căn phòng im lặng:
    - Đừng! Quang!
    Chợt như bừng tỉnh, Quang thả cổ áo Lâm ra. Trước đó 1 phút, Quang đã định ko bao giờ ngủ gật và sẽ thử bắt chuyện với mọi người cơ đấy...
    Ly vội vàng lao xuống cầu thang với nhịp hai bậc một, nhưng không phảỉ cố bắt kịp bóng Quang với vành tai vẫn đỏ bừng vì tức giận...
    Những quả dâu tây! Ly đang tìm kiếm chúng. Tuy Quang chưa bao giờ nói rằng mình thích dâu tây nhưng Ly biết cậu ấy sẽ mỉm cười khi nhìn thấy những ngọn lửa bé xíu ấy bập bùng dưới ánh nắng mặt trời. Nhưng kiếm đâu ra dâu tây lúc này. Tất cả sắp trở nên quá muộn.
    Nó lại vội vã nhảy lên xe và lao về phía trước.
    Ly chợt nhớ ra bác hàng xóm nhà nó là phụ bếp ở một khách sạn nổi tiếng. Tại sao nó lại ko thử liều lĩnh đến đấy và năn nỉ xin xỏ để sở hữu một vài quả dâu tây nhỉ?... Hình như là...

    ***
    Ly bước khẽ lên đám lá xà cừ khô vảng rộm kêu lách tách nho nhỏ. Sân trường buổi chiều vắng tanh.
    - Cậu lại bỏ học! - Quang vẫn tung bóng mà ko hề quay lại nhìn Ly.
    - Quang này, cậu còn nhớ những quả dâu tây chứ?
    Ly lấy từ trong ba lô những quả dâu tây thơm nhẹ, sáng bóng, dường như rực rỡ hơn dưới những tia nắng cuối cùng.
    - Cậu ăn cùng tớ nhé! Tớ nghĩ là rất ngọt! Và chúng ta cũng giống như quả dâu tây này vậy. Niềm vui đủ làm cho chúng ta quên đi những chuyện trẻ con vớ vẩn ấy. Phaỉ không?
    Mặt trơì đã tắt hẳn đằng sau những mái nhà, chỉ còn lại những quả dâu tây, không hiểu vì sao, rất ngọt...

      Hôm nay: Tue Apr 24, 2018 5:44 am