teenb95.4rumer.net

    tip' theo Kì 1: Bình thường và khác thường

    Share
    avatar
    mUp_pr0

    Tổng số bài gửi : 22
    Join date : 13/03/2009
    Age : 23
    Đến từ : diA. ChY? nHa` Em lO*k` : tHo^n cAnH` lA", xA~ cAnH` cA^y , tYk? tRe^n mA^y , hUyE^n dUoj' nUoC' :P

    tip'' theo Kì 1: Bình thường và khác thường

    Bài gửi  mUp_pr0 on Thu May 14, 2009 7:06 pm

    Friday, 1.16, 2009.

    Một ngày nắng cuối đông, trời bỗng xanh bất ngờ. Blue thích nhìn cái sắc xanh bình yên đến ngỡ ngàng này. Ở sân bóng rổ, Orange vẫn tập luyện rất miệt mài. Blue nâng máy ảnh lên và chụp lại hình ảnh cậu bạn trong chiếc áo ướt đẫm mồ hôi, mọi sự tập trung đều hướng về trái bóng. Cậu ấy tập không biết mệt mỏi, với một niềm hứng khởi đến lạ kì. Lúc nào cậu ấy cũng như tràn đầy năng lượng và ý chí quyết tâm.

    · Cậu không được chụp ảnh nếu không có sự cho phép của người mẫu.

    · Tớ có chụp cậu đâu? Tớ chụp sân bóng đấy chứ?

    · Thế là tớ tưởng bở à? Xấu hổ quá! - Orange nhanh nhảu đánh trống lảng - Lúc nào cậu cũng mang cái máy ảnh to thế kia theo người à?

    · Ừ, tớ thích chụp ảnh như cậu thích chơi bóng rổ ý.

    ……

    · Này tớ hỏi cậu một câu nhé? Sao cậu giỏi tiếng Anh thế?

    · À, thế sao cậu giỏi Hoá thế? Tớ thấy chả có môn nào lằng nhằng như môn Hoá.

    · À, ông bà tớ dạy Hoá, mẹ tớ dạy Hoá, bố tớ làm bác sĩ. Tớ học Hoá là theo gen thôi…

    · Ừ, lí do của tớ cũng gần gần giống thế. Blue trầm ngâm.

    · Thật hả? Thế tớ hỏi câu nữa nhé?

    · Tò mò nhỉ? Hỏi đi?

    · Sao cậu lại toàn nhắc đúng cho mọi người còn mình thì cố tình làm sai thế?

    · À vì thực ra tớ không thích làm gì quá nổi bật. Tớ vốn đâu có định học giỏi Tiếng Anh đâu… Đó là sự bất đắc dĩ thôi…

    · Cậu nói khó hiểu quá…

    · À, có một lần tớ dẫn đường cho một bà người Mỹ bị lạc. Hôm ấy tớ có hơi ba hoa nói chuyện với bà ấy. Ai ngờ khi đến nơi lại là nhà cô giáo của bọn mình. Thế là bà ấy bảo tớ nói Tiếng Anh tốt lắm rồi này nọ, thế là…

    · Thế là cậu thành giỏi Tiếng Anh hả?

    · Ừ.

    · Tức là nếu không có sự cố ấy thì thay vì cố tình làm sai để chỉ được điểm 9, cậu sẽ cố tình làm sai để chỉ được điểm 8 hả?

    · Có lẽ thế.

    · Trời ạ, cậu là người kì cục nhất mà tớ từng gặp. Sao lại không muốn học giỏi cơ chứ?

    · Tớ đơn giản nghĩ là, nếu mình nổi bật, đặc biệt là học giỏi nổi bật chẳng hạn, thì mọi người sẽ không đối xử với mình thực lòng như bình thường nữa.

    · Tớ thấy thế phức tạp bỏ xừ, đơn giản gì mà đơn giản.

    · Giống như cậu nhìn vào một tấm ảnh. Cậu để ý mà xem, những tấm ảnh chân thực thường đẹp một vẻ đẹp hài hoà, tức là bình dị, giản đơn. Những tấm ảnh đẹp một cách đặc biệt nổi bật thường cầu kì, góc cạnh, và có gì đó đẹp hơn so với sự thật, không phải thế sao?

    · Tớ không sâu sắc được như thế đâu. Nhưng tớ vẫn thấy cậu kì lạ. Cậu nên bình thường giống tớ đi.

    · Tớ không thấy cậu bình thường.

    · Thật á?

    · Ừ, thật. Tớ cũng có câu hỏi cho cậu.

    · Ừ, hỏi đi?

    · Tại sao cậu có vẻ lạnh lùng với bạn ngồi bàn trên thế? Tớ thấy con trai bạn nào cũng rất gallant với bạn ấy, trừ cậu.

    · Vì tớ thấy bạn ấy không đáng, thế thôi. Orange đăm chiêu và bỗng trở nên nghiêm túc một cách đáng sợ, bỗng dưng nó nhớ đến khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của Green…

    · Ừ thôi về đi, muộn rồi.

    · Ừ, chào nhé.

    ___________________________________________________

    Trong lúc ấy, Green đang mải mê nhảy ở một vũ trường hạng sang. Tiền là thứ nó chưa bao giờ thiếu. Nó muốn bao nhiêu tuỳ thích, bố mẹ nó chỉ cần nó đừng khóc lóc đòi bỏ học, bỏ nhà là được. Còn nó thích đi đâu, làm gì họ không cản mà cũng chẳng thể cản. Vì thế, nó chưa bao giờ cần một thằng con trai nào chu cấp, nó thay người yêu như thay áo, và cũng chưa thằng nào đụng được đến người nó cả. Nó có thể xấu xa bỉ ổi, nhưng chưa đến nỗi không có lòng tự tôn.

    Hôm nay Green đi vũ trường vì nó thấy bố nó đưa một con bé chắc cũng chỉ bằng tuổi nó vào nhà, tay trong tay, má kề má, nó chả muốn về nhà nữa, để cho họ được tự nhiên. Nó đã quen rồi, hôm thì bố đưa gái về, hôm thì mẹ đưa zai về, nó là không tồn tại với họ. Nó cũng chẳng phản đối. Đừng ai thương hại nó, đừng ai nghĩ vì hoàn cảnh gia đình đau khổ mà nó như thế. Có gì mà đáng khổ, được ăn sung mặc sướng, được làm gì mình thích, có gì mà phải xoắn? Những đứa nào viện vào cớ gia đình không hạnh phúc để lý giải cho sự sa ngã của mình, theo nó đều là nguỵ biện.

    Nó gọi cái thằng mà nó mới quen ở party Sinh nhật con bạn hôm trước đến đưa nó đi. Đó là một thằng đẹp mã, ăn mặc tử tế, nói năng cũng có vẻ không đến nỗi.

    · Em có vẻ không vui, uống đi em ạ, uống đi cho quên buồn… - Cái thằng đưa Green đi, nó cũng quên tên là gì mất rồi, lại rót rượu cho nó.

    · Ai bảo anh là em buồn? Em có tất cả, có bố, có mẹ, có tiền, có anh, muốn gì được nấy, có điên mà buồn. – Nó nói và lảo đảo trong cơn say…

    · Ừ, em không buồn, em đang vui đúng không?

    · Ai bảo anh là em vui? Bố và mẹ đều không của riêng em, cả anh cũng thế, phải không? Nó cười, nụ cười tỉnh chưa từng thấy của một người đang đắm chìm trong men rượu.

    · Ai bảo em thế? Anh là của riêng em mà. Em uống tiếp đi… Thằng kia rót tiếp rượu.

    Con bé giật luôn chai rượu trong tay thằng kia và tu ừng ực, rồi nó gục xuống bàn.

    Những gì mà nó cảm nhận tiếp sau đó là có người bế nó vào một cái ô tô, rồi ai đó dìu nó vào đâu đó, trong cơn say, nó láng máng thấy cái biển tên của cái Nhà nghỉ… Nhưng nó say quá rồi, nó nhũn người ra không thể làm gì được. Thôi thế là hết. Đời nó sớm muộn gì cũng đến ngày này… Nó nghĩ thế và buông xuôi…

    · Buông ra. Một bàn tay kéo mạnh Green ra khỏi vòng tay của thằng lạ mặt và ôm nó vào lòng…
    [chO` ky` 2 hj] lol! lol! lol! lol!

      Hôm nay: Tue Apr 24, 2018 5:55 am